Anh Luân đôi điều cảm nhận

July 30th, 2010 | admin | 135 lượt xem | 0 Comments »

2conanhluanNgồi trên chuyến xe trở về thành phố, nhìn ra màn đêm đen như một tấm màn chiếu, những hình ảnh của chuyến đi Khát Vọng Sống như dần được tái hiện. Đối với bản thân, tôi có thể chấp nhận sự mỏi mệt và tự cho phép mình ngủ sau hai ngày công tác ở Cà Mau. Nhưng tôi lại bị những hình ảnh của anh Luân xen vào và chiếm lấy suy nghĩ. Vẫn nhớ đấy đôi mắt ngây thơ của bé Diễm Phúc và đôi mắt đầy u buồn của bé Trọng Phúc, cũng như những giọt nước mắt cứ lăng dài trên má của chị Loan; nhưng sao khuôn mặt của anh vẫn làm tôi cay mắt. Không phải vì anh khóc hay đau đớn mà vì tôi nhìn thấy mình trong anh. Mới lập gia đình, mới lên những kế hoạch cho cuộc đời đầy đam mê và ước vọng.

Hoàn cảnh của anh làm tôi sững lại, làm suy nghĩ của tôi chao đảo, làm những kiến thức, trình độ và khao khát thành công của tôi dường như tan biến; tôi sẽ làm gì khi rơi vào hoàn cảnh như anh – hoàn cảnh mà ai cũng có thể gặp phải.

Anh Luân hiền lành, cần cù lo cho cuộc sống gia đình nhiều như thế vậy mà gần một năm nay cả nhà anh phải sống bằng tình thương của những người hàng xóm chẳng khá giả hơn anh bao nhiêu. Vậy thì tại sao? Hay tại vì cuộc đời thích trêu người, thích thử thách niềm tin bằng những khó khăn và sóng gió? Sao số mệnh lại chọn nơi này, nơi có những con người nằm xa nơi chốn phồn hoa đô hội chỉ với khát khao có được bát cơm cho gia đình mỗi ngày, thậm chí là mỗi buổi chứ nói chi đến chuyện cho con đi ăn học như bằng chúng bạn đồng trang lứa.

Sao những anh em trong ekíp chương trình “Khát Vọng Sống” phải lặn lội đi xe đò suốt 8,9 tiếng từ thành phố Hồ Chí Minh xuống thành phố Cà Mau rồi đi xe xuống huyện, đi xuồng giữa mưa gió cùng gần 30 tấm lòng hảo tâm khác xuống căn nhà nhỏ lụp xụp để cùng bàn giải pháp dựa vào hoàn cảnh thực tế để giúp cho gia đình một niềm tin. Một niềm tin rằng khát vọng sống của họ sẽ không bao giờ tắt; khi còn đó những tấm lòng hảo tâm không ngại nắng mưa và những con đường gập ghềnh. Phải chăng tất cả chúng tôi muốn đi trái lại với cái quy luật xếp đặt của số mệnh, hay mọi người muốn chứng minh rằng con người sẽ thay đổi được số mệnh bằng những tấm lòng chung tay làm cuộc sống ngày càng rộng mở hơn, tốt đẹp hơn !?

Anh Luân sinh năm 1981, chưa đầy 30 tuổi, nhưng đã phải gặp bao khó khăn với nỗi lo gia đình trĩu nặng trên lưng. Bị hen suyễn, bị viêm tuỷ sống ác tính dẫn đến liệt hai chân, chị Loan phải ở nhà vừa lo cho hai cháu vừa phải lo cho anh Luân. Cuộc sống bế tắc, bạn có tin là còn đó những con người đang sống cuộc sống như thế?

Tôi ray rứt trong lòng với những hoàn cảnh như anh Luân. Vì cuộc sống là muôn màu, là bất chợt, đâu ai biết trước ngày mai ?!

Điều mà gia đình anh Luân và tất cả chúng tôi đều muốn mang đến cho anh đương nhiên không phải là vật chất, mà là sức khoẻ và niềm tin để anh đứng dậy tiếp tục những khát khao, những mong ước cho gia đình và bản thân.

Tất cả chúng ta sẽ tìm thấy hình bóng của mình trong những hoàn cảnh của chương trình Khát Vọng Sống, vì những hoàn cảnh ấy thật xa nhưng cũng thật gần; thật xa vì bao nhiêu năm trời mà chúng ta vẫn không hề hay biết, và thật gần vì “Khát Vọng Sống” và những tấm lòng hảo tâm chung tay vì cộng đồng.

23/07/2010

Quốc Tuấn

Bài viết liên quan

Chưa có Comment

Bài viết này chưa có comment.

Viết Comment

Copyright © 2010 Khat Vong Song.Powered by WordPress. Theme by Tom Riddle.