Lâu rồi không viết
Nỗi buồn khi gặp những hoàn cảnh thương tâm của Khát Vọng sống như chất chứa, gặm nhắm …
Đứa bé trai trong hình (bài “thân phận” là con của cô gái bệnh nặng nhất – mặc bộ đồ đỏ), khi Khát Vọng Sống trở lại thăm và tặng tiền. Em đã không còn.

Em đã ra đi, trong một chiều trên con đường dẫn bươn chãi kiếm sống cùng mẹ. Dòng nước đã cuốn em trôi đến tận một bến bờ nào xa lắc, để giải thoát kiếp đọa đầy? hay đã lấy đi quyền được sống của em? …
Đến thăm nhà Bà Huỳnh Hiểu Năm, những giọt nước mắt “òa khóc” hôm nào, giờ đã thành dòng lệ khắc khoải khi bàn thờ Ông Năm nghi ngút khói.
![]()
Ông vừa mất đúng 21 ngày.
Bà cầm tiền trợ giúp của KVS vừa trao, đến bên bàn thờ Ông mà khấn trong nước mắt: “Ông ơi, ngày xưa ông còn sống, nhà nghèo không có tiền mua đồ cho ông ăn. Giờ có các cô chú KVS đến thăm, tặng tiền thì ông không còn ….”
Vậy đó, cuộc sống cứ trôi
Nỗi buồn còn đọng lại.
Sg. Tháng 7
Đức Tiến.






Chưa có Comment