Cà mau – Nước Mặn
Lần đầu đặt chân lên tỉnh Cà Mau là lúc trời đã chập tối, nhà nhà đã lên đèn, nhìn phố xá đủ sắc mà tôi đã mường tượng ra một cuộc sống an nhàn, khá giả của thành phố này. Nhưng khi ngồi trên chiến ghe máy cùng chương trình “Khát vọng sống”, cảm nhận cái nắng gắt của Cà Mau nước mặn hay nhìn hai bên là những mái nhà tạm bợ như trôi nổi trên dòng nước mà tôi thấy chạnh lòng. Cuộc sống của người dân vùng nước mặn đất mũi này cũng lắm những cơ cực, nhọc nhằn chứ không như cái nhộn nhịp của phố xá. Người dân nơi đây tuy phải chịu nhiều vất vả, khó khăn nhưng tấm lòng luôn ấm áp tình người và sự sẻ chia. Cùng với ban tổ chức chương trình “Khát vọng sống” là rất nhiều tấm lòng hảo tâm. Mọi người cùng chương trình chịu nắng, chịu gió vượt đường xa, chỉ mong muốn có thể chia sẻ phần nào những khó khăn, đau khổ cùng những gia đình, những con người bất hạnh, tiếp thêm cho họ niềm tin vào cuộc sống.
Đoàn chúng tôi trôi nổi cùng những chiếc ghe máy với cái nắng gắt cả tiếng đồng hồ để đến được nhà chị Lê Thị Thoa, ngụ tại ấp Phong Lưu, xã Tân Hưng, huyện Cái Nước, tỉnh Cà Mau. Căn nhà lá chỉ khoảng vài mét vuông lại chắp vá đủ bề, không đủ sức che chở cho cả gia đình ba mẹ con trong những ngày mưa gió. Cảnh cơ cực, khó khăn và lo lắng đã hiện rõ trên nét mặt người phụ nữ 36 tuổi này, khi một tay chị chăm lo cái ăn, cái mặc cho hai đứa con, khi chị vừa phải làm mẹ vừa phải làm cha để gánh vác mọi việc nặng nhẹ trong gia đình. Đứa con trai lớn với bao niềm hy vọng có thể gánh vác cùng chị những khó khăn, vất vả . Nhưng trớ trêu thay, khi chưa được hưởng cái tuổi được ăn, được học, được vô tư đến trường cùng bạn bè, em lại đau đớn cùng căn bệnh hiểm nghèo, hư cả hai quả thận. Sáu năm dài bệnh tật đã cướp đi của em thân hình khỏe mạnh của tuổi 17 trưởng thành và không cho em được đến trường như bao đứa trẻ khác. Giờ đây em chỉ như một cậu bé mười tuổi nhỏ nhắn. Bệnh tật trong cái nghèo khó hiện rõ trên gương mặt phình to hay những vết nứt lồi lõm, rỉ nước trên da thịt em. Nhìn em, nhìn căn bệnh đang ăn mòn em mà chúng tôi lặng đi, xót xa. Em còn quá nhỏ để hiểu biết về cuộc sống muôn màu, muôn vẻ này thì tạo hóa trớ trêu lại cho em cảm nhận trong mơ hồ về cái mất mát, chết chóc. “Con sợ chết”. Câu nói của em làm người mẹ như chị phải bật khóc và chúng tôi cũng cảm thấy nghẹn ngào…
“Tuổi thơ của em đâu rồi?” Câu hỏi vang lên trong đầu tôi bổng cảm thấy vô vọng, cuộc đời quá bất công với em. Nhưng em không như tôi nghĩ, em vẫn cười, nụ cười như chứa bao niềm hy vọng và sự nổ lực hết mình của em để giành lại sự sống.
“Giờ thì con không sợ nữa” câu nói của em vang lên trong không gian im lặng như ngọn lửa sáng rực trong màng đêm đen tối. Em làm chúng tôi cảm thấy sự chia sẻ của mình đang rất có ý nghĩa và cần hơn bao giờ hết.
Nắm tay em siết chặt như muốn san sẻ cùng gia đình em chút lo toan hay chính là sự động viên em cùng gia đình có thể vượt lên trên những khó khăn trước mắt và luôn tin tưởng vào tương lai. Số tiền 17.000.000 đồng và những món quà nhỏ là sự trợ giúp của các nhà hảo tâm và chương trình Khát vọng sống muốn chung tay cùng gia đình em vượt qua những nghịch cảnh này.
Những tấm lòng hảo tâm và tình yêu thương trong mỗi con người chúng ta hãy song hành cùng ban tổ chức chương trình Khát vọng sống để ước mong rằng những con người gặp khó khăn, mất mát hay đau khổ, bất hạnh sẽ luôn tin tưởng và hy vọng vào ngày mai, ngày mai tươi sáng.
Minh Thư
Thành viên “Khát Vọng Sống”






Chưa có Comment